Chùa Ông Phan Rang

Nhớ Phan Rang

Nhớ Phan Rang

Phan Rang buồn lắm em ơi?
Mùa thời quá nắng, mùa thời dư mưa.
Bây giờ phố xá lưa thưa
Kẻ ưa ngoại quốc, người ưa Sài Gòn.

Phan Rang bởi thế buồn non
Bồ Đề vắng bóng như con thuyền chiều.
Duy Tân trông vẽ tiêu điều
Chỉ còn Công Trứ ấp yêu trong lòng.

Anh thì cứ mãi chờ mong,
Mong sao gặp lại cánh hồng năm xưa.
Ráng cầy chẳng ngại nắng mưa
Nay thời tóc bạc lại chưa thể về. hu hu

Jim Huynh
Philadelphia, PA
October 29, 2011

Similar Posts

  • Mầm Đông

    MẦM ĐÔNG Gió buốt rét, tuyết đóng băng giá lạnh Cơn bão lốc xuyên suốt tận hồn ta Xóa mất màu xanh thiên nhiên mượt mà Lạc loài lang thang chạy tìm bóng mát ! Vài dòng thơ cho đời bớt tẻ nhạt. Tạo niềm vui, tránh ngột ngạt cõi trần Cầm cây bút, viết…

  • Biển và Anh

    BIỂN VÀ ANH Chiều nay sóng dậy giữa khơi Cuối tháng tư đó anh rời nơi đây. Lửa binh, biến loạn… ngập đầy ! Lệ tràn khoé mắt chia tay nghẹn ngào. Vội vàng chẳng nói câu nào! Ngàn điều thổn thức mà sao không lời Bóng tàu biến giữa chân trời Lênh đênh trôi…

  • Ái Ân Già

    Ái ân già Ước gì tôi có được nàngNhư bốn mươi năm trước, trẻ và sang.Bây giờ thì thật bẻ bàngDa nhăn, tóc bạc, khô khan, lạnh lùng. Đôi khi lòng cũng cầu mongSao cho ngọn lửa trong lòng lâng lâng.Đưa tay rờ mó từng phần,Hởi ơi sao nó không nâng chút nào. Cố lên…