Tại Sao Đổ Tội Lá Đa

Tại Sao Đổ Tội Lá Đa

Kể từ ngày miền Nam mất nước
Biết bao người khóc mước như em.
Chẳng lẽ chỉ mình em đói khát,
Mà đem thân bán đổi xát thân mình.

Thúy Kiều vì phải chuột cha
Chữ hiếu Kiều phải quyết thà bán thân.
Còn em đâu phải giúp cha
Mà em quyết định lấy ba thằng Tàu?

Đồng chí bán nước làm giàu
Mười lăm năm nữa sẽ vào nhà thương.
Đớn đau quằng quại trên giường
Dân không thèm ngó khinh thường bủi môi.

Còn em làm đỉ Tàu ca
Chỉ vì em có lá đa chúng thèm.
Mười lăm năm nữa gặp em
Lá đa rách nát ai thèm nữa em?

Jim Huynh

Similar Posts

  • Mầm Đông

    MẦM ĐÔNG Gió buốt rét, tuyết đóng băng giá lạnh Cơn bão lốc xuyên suốt tận hồn ta Xóa mất màu xanh thiên nhiên mượt mà Lạc loài lang thang chạy tìm bóng mát ! Vài dòng thơ cho đời bớt tẻ nhạt. Tạo niềm vui, tránh ngột ngạt cõi trần Cầm cây bút, viết…

  • Đàn Bà

    Đàn Bà Đố ai biết được đàn bàBên ngoài không chịu nhưng mà bên trong.Anh ơi anh cứ tấn côngEm đây giã bộ nhưng mong anh vào. Để em mở chốt hàng ràoKhuya ba má ngũ anh vào phòng em.Lâu nay chăng nệm em thèmThấy anh em quyết không kèm tình yêu. Jim Huynh

  • Ăn Cơm Ăn Phở

    Ăn Cơm Ăn Phở Nhiều lúc thèm ăn phởDù phở dỡ cũng ngonCơm nhà dù có ngonNhưng ăn hoài thấy dỡ. Chỉ sợ nỗi bà xãNếu bắt được thì bãSẽ bầm mình tươi tãĂn cơm nhà cho đã. Vì cơm nhà không canhNên không thể nuốt nhanhĂn cơm thành ra ớnMình thích phở tái lớn. Nhiều…

  • Tháng Ba Lạnh Lùng

    Tháng Ba Lạnh Lùng Tháng ba phẳng lặng giữa trời băng giá.Ngày vui bay biến cùng cánh mai vàng.Khoảnh khắc thân thương tàn tạ vội vàngDư âm ấm cúng chập chờn, lưu đọng. Cảm giác cô đơn đầu óc trống rỗng !Ngoài trời từng cơn gió thổi, lạnh lùngDồn dập kéo về ý nghĩ mông…

  • Hoa Hậu Chiêm Bao

    Hoa Hậu Chiêm BaoĐặc biệt hôm nay một buổi chiềuBổng có người bạn gởi thật nhiềuMười tám tấm hình hoa hậu đẹpCô nào cũng đẹp đủ mọi điều Ôi chao con gái đẹp làm saoKhông biết tối nay ngũ thế nàoChiêm bao mộng mị chắc phải cóNgười già đôi lúc cũng chiêm bao. Jim Huynh

  • Biển và Anh

    BIỂN VÀ ANH Chiều nay sóng dậy giữa khơi Cuối tháng tư đó anh rời nơi đây. Lửa binh, biến loạn… ngập đầy ! Lệ tràn khoé mắt chia tay nghẹn ngào. Vội vàng chẳng nói câu nào! Ngàn điều thổn thức mà sao không lời Bóng tàu biến giữa chân trời Lênh đênh trôi…