Chùa Ông Phan Rang

Nhớ Phan Rang

Nhớ Phan Rang

Phan Rang buồn lắm em ơi?
Mùa thời quá nắng, mùa thời dư mưa.
Bây giờ phố xá lưa thưa
Kẻ ưa ngoại quốc, người ưa Sài Gòn.

Phan Rang bởi thế buồn non
Bồ Đề vắng bóng như con thuyền chiều.
Duy Tân trông vẽ tiêu điều
Chỉ còn Công Trứ ấp yêu trong lòng.

Anh thì cứ mãi chờ mong,
Mong sao gặp lại cánh hồng năm xưa.
Ráng cầy chẳng ngại nắng mưa
Nay thời tóc bạc lại chưa thể về. hu hu

Jim Huynh
Philadelphia, PA
October 29, 2011

Similar Posts

  • Mầm Đông

    MẦM ĐÔNG Gió buốt rét, tuyết đóng băng giá lạnh Cơn bão lốc xuyên suốt tận hồn ta Xóa mất màu xanh thiên nhiên mượt mà Lạc loài lang thang chạy tìm bóng mát ! Vài dòng thơ cho đời bớt tẻ nhạt. Tạo niềm vui, tránh ngột ngạt cõi trần Cầm cây bút, viết…

  • Tình Đồng Đội

    Tình Đồng Đội Tao với mày hai đứa cách xa Tao nơi xứ lạ, mày quê nhà Chiến tranh chia cách tình đồng đội Mày gục bên đồi bao năm qua Tao đi “cải tạo” hết phần đời Nay sống quê người kiếp nổi trôi Quê hương mày đắp bằng xương máu Tình bạn suốt…

  • Biển và Anh

    BIỂN VÀ ANH Chiều nay sóng dậy giữa khơi Cuối tháng tư đó anh rời nơi đây. Lửa binh, biến loạn… ngập đầy ! Lệ tràn khoé mắt chia tay nghẹn ngào. Vội vàng chẳng nói câu nào! Ngàn điều thổn thức mà sao không lời Bóng tàu biến giữa chân trời Lênh đênh trôi…

  • Triết Lý Trần Tục

    TRIẾT LÝ TRẦN TỤC Chẳng ai mong muốn làm thơ. Chỉ là cầm bút mộng mơ cuộc đời. Làm sao để được rong chơi. Không làm thanh thản nghỉ ngơi suốt ngày Bên cạnh bia Ken nhậu say . Cà kê dê ngỗng trời mây bất cần Cuộc sống chẳng phải phân vân Thích gì…